Sa Pa — Ba ngày của cả một tập thể
Có những chuyến đi mà điều đọng lại không phải là nơi mình đã đến, mà là những người mình đã đi cùng. Sa Pa với NEXTOUR là một chuyến đi như thế.
Ngày thường ở NEXTOUR trôi qua khá giống nhau. Điện thoại đổ chuông từ sáng sớm. Những bộ hồ sơ xếp chồng, mỗi bộ là một câu chuyện, một giấc mơ đi xa của ai đó. Mọi người ngồi cách nhau vài mét nhưng có khi cả ngày chỉ kịp trao đổi vài câu về công việc. Ai cũng bận. Ai cũng có phần việc của mình.
Rồi cả công ty cùng lên xe. Không laptop, không hồ sơ, không deadline lãnh sự quán. Chỉ có một quãng đường dài, đồ ăn vặt chuyền tay nhau, và những câu chuyện mà ở văn phòng chẳng bao giờ có thời gian kể hết. Hoá ra người ngồi bàn đối diện mình cả năm trời lại có một sở thích rất lạ. Hoá ra bạn nhân viên ít nói nhất phòng hát rất hay.

Khi cả đội đứng chung một khung hình
Sa Pa đón đoàn bằng cái lạnh dịu và lớp sương mỏng vắt ngang sườn núi. Việc đầu tiên mọi người làm sau khi nhận phòng là thay bộ đồng phục NEXTOUR — màu áo mà cả năm qua ai cũng mặc khi ngồi tư vấn cho khách. Nhưng lần này khoác lên người, cảm giác rất khác.
Buổi chụp ảnh chung tưởng chỉ vài phút, cuối cùng kéo dài cả buổi chiều. Người này kéo người kia vào khung hình, đổi chỗ, đổi nhóm, chụp đi chụp lại vì lần nào cũng có người cười đến nhắm tịt mắt. Không ai giục ai. Chẳng ai vội về.


Nhìn lại những tấm ảnh đó bây giờ, điều đọng lại không phải là bối cảnh đẹp, mà là việc ai đứng cạnh ai, ai luôn là người nhảy vào phút chót, ai đứng nép ở hàng sau.
Bữa tối không có kịch bản
Buổi tối, cả đoàn ngồi quây quanh những nồi lẩu nghi ngút khói. Trời lạnh nên mọi người ngồi sát vào nhau — và có lẽ cũng vì chẳng ai muốn ngồi xa.

Không có bài phát biểu dài, không báo cáo thành tích, không sơ đồ tổ chức. Chỉ có những lời cảm ơn nói thẳng vào mặt nhau — kiểu cảm ơn mà ở văn phòng người ta thường ngại nói. Có người nhắc lại bộ hồ sơ khó từng khiến cả phòng thức đến khuya. Có người kể về lần đầu tiên gọi điện báo tin khách đậu visa mà giọng run hơn cả khách.


“Điều quý nhất của chuyến đi không phải là Sa Pa, mà là ba ngày cả công ty thực sự nhìn thấy nhau — như những con người, chứ không phải những vai trò công việc.”
Đêm Sa Pa
Tan bữa tối, chẳng ai muốn về phòng. Cả đoàn kéo nhau ra quảng trường, nơi đèn sáng rực và tiếng nhạc vọng từ phía xa. Đứng giữa dòng người xa lạ, tự nhiên thấy nhóm mình thật gắn bó.


Đổi vai
Có một điều thú vị mà chỉ những người làm nghề visa mới hiểu: chúng tôi nói về những chuyến đi mỗi ngày, nhưng người được đi lại là khách hàng. Chúng tôi quen với vai trò người đứng phía sau — chuẩn bị giấy tờ, dặn dò, chờ đợi kết quả cùng khách.
Ở Sa Pa, cả đội được đổi vai. Được ngồi ngắm thung lũng mở ra dưới chân mình. Được ngâm mình trong nồi lá thuốc của người Dao đỏ và thấy mọi mệt mỏi của cả một năm tan đi. Được nếm những món ăn vùng cao mà nhiều người lần đầu biết tên.

Và cũng chính lúc đó, mọi người hiểu rõ hơn cảm giác của khách hàng mình — cái háo hức khi sắp được đặt chân đến một nơi mới. Cảm giác ấy, ngồi ở văn phòng không thể nào hình dung đủ.
Thứ mang về
Chuyến đi kết thúc. Trên đường về, không khí trầm hơn lượt đi một chút, nhưng gần gũi hơn rất nhiều.
Sa Pa không làm ai giỏi nghề hơn. Nhưng nó thay đổi cách mọi người làm việc cùng nhau. Sau chuyến đi, việc nhờ vả một đồng nghiệp trở nên nhẹ nhàng. Người ta hiểu ý nhau nhanh hơn, sẵn sàng gánh việc cho nhau khi ai đó quá tải. Và khi một bộ hồ sơ khó xuất hiện, nó không còn là việc của bạn — mà là việc của cả đội.
Đó mới là thứ NEXTOUR mang về từ Sa Pa.
Tìm hiểu thêm về NEXTOUR →
Đã nhận yêu cầu của bạn!
Chuyên viên NEXTOUR sẽ liên hệ trong giờ làm việc (8:00 – 21:00) để gửi checklist.
Cần gấp? Nhắn Zalo để nhận ngay.
Nhận báo giá & tư vấn hồ sơ miễn phí
Chuyên viên NEXTOUR đánh giá hồ sơ và tư vấn chi tiết trong 15 phút.
☎ Gọi ngay 0979 654 686